Ngày 17/9, TAND TP.HCM mở phiên tòa sơ thẩm xét xử các bị cáo Phan Công Khanh (SN 1994, còn gọi là Khanh Super); Huỳnh Xuân Vấn (SN 1987, đang bị truy nã) và Mohamach Da Pha (SN 1996, quê tỉnh An Giang) về cùng tội Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản.
Bị cáo Huỳnh Xuân Vấn đã bỏ trốn và hiện đang bị truy nã.
Theo cáo trạng, năm 2019, Phan Công Khanh và Huỳnh Xuân Vấn thành lập Công ty TNHH thương mại dịch vụ K-Supper (Công ty K-Supper) chuyên kinh doanh các loại xe cao cấp. Khanh làm Giám đốc và là người đại diện pháp luật, Vấn làm Phó Giám đốc là cổ đông; Mohamach Da Pha là cộng tác viên.
Quá trình điều tra xác định, do làm ăn thua lỗ, thiếu hụt nguồn tiền để trả nợ và duy trì hoạt động kinh doanh, Khanh đã nảy sinh ý định chiếm đoạt tài sản của khách hàng thông qua các giao dịch mua bán, ký gửi xe sang.
Tháng 5/2023, các bị can Khanh, Vấn và Mohamach Da Pha bàn bạc việc chiếm đoạt một xe ô tô trị giá 7,1 tỷ đồng của bà L.N.T.H gửi tại showroom K-Supper. Sau khi nhận xe, các bị can đem cầm cố để vay 2 tỷ đồng.
Tháng 6/2023, Khanh và Vấn chiếm đoạt xe ô tô trị giá 13,3 tỷ đồng của anh L.H.P cho mượn để trưng bày tại showroom rồi bán lại cho người khác với giá 24,5 tỷ đồng. Dù người mua đã chuyển đủ tiền nhưng Khanh và đồng bọn không giao xe đồng thời sử dụng số tiền đã nhận vào mục đích cá nhân.
Cũng trong tháng 6/2023, Mohamach Da Pha chiếm đoạt xe ô tô trị giá 870 triệu đồng của anh L.T.S. cho mượn để sử dụng, sau đó đem cầm cố 1 tỷ đồng.
Sau khi thực hiện hành vi phạm tội, bị cáo Huỳnh Xuân Vấn đã bỏ trốn khỏi nơi cư trú. Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP.HCM đã ra quyết định truy nã, tuy nhiên đến nay vẫn chưa bắt được bị cáo này.

Phan Công Khanh (áo trắng) và Mohamach Da Pha tại tòa.
Tại phiên tòa, khi được hỏi có ý kiến gì về việc bị truy tố về tội Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản, bị cáo Phan Công Khanh thừa nhận bị truy tố đúng người, đúng tội.
Về chiếc xe của bà L.N.T.H., Khanh khai không biết Pha cầm chiếc xe cho ai và bản thân cũng không sử dụng số tiền 1,96 tỷ đồng (cầm cố 2 tỷ đồng và người cầm cố thu lãi trước 40 triệu đồng).
"Số tiền 1,96 tỷ đồng này được Pha chuyển cho Vấn để thực hiện các công việc", bị cáo Khanh trả lời trước tòa.
Bị cáo Mohamach Da Pha cho biết đã chuyển số tiền 1,96 tỷ đồng cho Khanh, nhưng chính Khanh là người chỉ đạo chuyển tiền vào tài khoản do Khanh chỉ định.
Cũng theo bị cáo Pha, người nhận cầm cố chiếc ô tô McLaren của bà H. sau đó giải ngân thêm 1 tỷ đồng cho Pha và Pha chuyển toàn bộ cho Huỳnh Xuân Vấn.
Với xe ô tô Mercedes G800 Brabus biển số 68A-273.xx của ông Lê Hoài P., bị cáo Khanh cho rằng xe này là Khanh thuê của ông P. để trưng bày. Sau khi hết thời gian thuê, chính Vấn là người bàn bạc để bán chiếc xe này nhằm trả nợ. Khanh đồng ý.
Bị cáo Khanh thừa nhận đã đưa ra thông tin gian dối về việc ô tô Mercedes G800 Brabus biển số 68A-273.xx đã được cửa hàng của Khanh mua lại với giá 24 tỷ đồng, nhằm rao bán lại. Ông Hữu Ph. đồng ý mua lại chiếc xe này với giá 24,5 tỷ đồng, tuy nhiên việc mua bán này do Vấn thực hiện chứ Khanh không biết.
Tòa hỏi về số tiền bán chiếc xe, Khanh cho biết không biết số tiền hiện ở đâu và ai đang giữ.
Đáng chú ý, trong quá trình xét hỏi, chủ tọa thông báo đã nhận được đơn của mẹ bị cáo Huỳnh Xuân Vấn (Vấn là bị cáo đang bị truy nã). Nội dung đơn thể hiện việc Vấn thừa nhận hành vi lạm dụng tín nhiệm, chiếm đoạt tài sản thông qua việc mang chiếc xe McLaren trị giá 7,1 tỷ đồng của bà L.N.T.H. đi cầm cố.
Với chiếc xe Brabus G800 của ông Hoài P., bị cáo Vấn đồng ý với cáo buộc nhưng không đồng ý với số tiền chiếm đoạt 24,5 tỷ đồng.
Nội dung đơn của mẹ bị cáo Vấn gửi đến tòa còn thể hiện bị cáo Vấn thừa nhận mình là đồng sở hữu Công ty Khanh Super nên sẽ có trách nhiệm bồi thường cho các bị hại. Đồng thời, bị cáo Vấn bày tỏ sự hối hận về những gì đã thực hiện.
Qua quá trình xét hỏi, HĐXX nhận thấy còn nhiều vấn đề chưa được làm rõ nên quyết định trả hồ sơ để điều tra bổ sung.
Mai Linh (t/h)
Phạm Thị Tâm
Link nội dung: https://antt.nguoiduatin.vn/tra-ho-so-dieu-tra-bo-sung-vu-trum-xe-sang-phan-cong-khanh-chiem-doat-tai-san-205260917144820273.htm