Cúp vàng World Cup FIFA
Kinh tế thể thao

Vì sao FIFA phải hủy kế hoạch bán cổ phần World Cup?

Không chỉ vì "vẻ đẹp của bóng đá", mà vì 4,2 tỷ USD không đủ bù đắp nguy cơ làm tan vỡ hệ thống quyền lực đã tạo ra nó

Chỉ ba ngày sau khi công bố kế hoạch bán tối đa 20% một công ty mới nắm giữ các hoạt động thương mại và vận hành World Cup, Gianni Infantino (Chủ tịch FIFA) phải rút lại đề án. Trên giấy, Chủ tịch FIFA có một phép toán khá thuận lợi: 211 liên đoàn thành viên, mỗi liên đoàn một phiếu, đi kèm lời hứa tăng ngân sách phát triển bóng đá lên những mức chưa từng có. Nhưng FIFA không thất bại trong một cuộc bỏ phiếu. Kế hoạch sụp đổ trước khi lá phiếu đầu tiên được bỏ, bởi cuộc tranh cãi đã vượt khỏi phạm vi số học và trở thành một cuộc khủng hoảng về chính danh, quản trị và nguy cơ tan vỡ chính hệ thống giải đấu mà FIFA đang điều hành.

01Thứ FIFA thực sự định bán

Một mùa hè, hai công việc trái ngược

Muốn hiểu vì sao một thương vụ có thể mang về 4,2 tỷ USD lại chết chỉ sau vài ngày, cần nhìn vào thứ FIFA thực sự định bán. Mùa hè 2026, tổ chức này làm hai việc. Việc thứ nhất là tổ chức kỳ World Cup lớn nhất và sinh lời nhất lịch sử, với 48 đội, ba nước chủ nhà và doanh thu khoảng 8,9 tỷ USD. Việc thứ hai, chưa đầy hai tuần sau trận chung kết, là tìm cách đặt một mức giá lên phần tài sản thương mại của chính giải đấu đó.

Nico Williams cùng đội tuyển Tây Ban Nha ăn mừng chức vô địch World Cup 2026
Tây Ban Nha vô địch World Cup 2026 - giải đấu lớn nhất và sinh lời nhất lịch sử, với 48 đội, ba nước chủ nhà và doanh thu khoảng 8,9 tỷ USD. Ảnh: FIFA

Pháp nhân mới mang tên FIFA Forward Enterprise, viết tắt là FFE, sẽ gom bản quyền phát sóng, tài trợ, vé, cấp phép thương hiệu và hoạt động tổ chức các giải đấu của FIFA vào một công ty riêng. FFE được định giá ban đầu ở mức 20 tỷ USD; FIFA dự kiến bán tối đa 20% cho các nhà đầu tư dài hạn để thu về khoảng 4,2 tỷ USD. Thrive Eternal, quỹ do Joshua Kushner dẫn dắt, được nhắc đến như nhà đầu tư chủ chốt. FIFA khẳng định vẫn giữ toàn quyền kiểm soát công ty mới, toàn bộ thẩm quyền về luật lệ, lịch thi đấu và chuyên môn; nhà đầu tư chỉ mua một phần lợi ích kinh tế, không mua quyền cai quản bóng đá.

Sơ đồ cơ cấu
FIFA Forward Enterprise (FFE) hoạt động như thế nào
FIFA Doanh thu chu kỳ ~13 tỷ USD FIFA FORWARD ENTERPRISE (FFE) Định giá 20 tỷ USD FIFA giữ ~80% ≤20% Bán tối đa 20% cho nhà đầu tư dài hạn Thu về 4,2 tỷ USD Nhà đầu tư chủ chốt Thrive Eternal (Joshua Kushner) - mua lợi ích kinh tế, không mua quyền quản trị -
FIFA vẫn giữ toàn quyền kiểm soát luật lệ, lịch thi đấu và chuyên môn - nhà đầu tư chỉ mua lợi ích kinh tế.

Đó là một cấu trúc quen thuộc trong giới tài chính: tách dòng tiền hấp dẫn nhất khỏi tổ chức mẹ, đặt nó vào một pháp nhân dễ định giá hơn, rồi bán cổ phần thiểu số để biến doanh thu tương lai thành tiền mặt hôm nay. Điều bất thường nằm ở chỗ FIFA không phải một tập đoàn truyền thông hay một công ty giải trí cần gọi vốn để mở rộng. Đây là một hiệp hội phi lợi nhuận đăng ký tại Zurich, gần như không có đối thủ cạnh tranh trực tiếp và vừa khép lại chu kỳ bốn năm với doanh thu gần 13 tỷ USD, tăng khoảng 72% so với chu kỳ trước. FIFA không thiếu tiền; họ chỉ chọn thời điểm giá trị World Cup lên cao nhất để bán một phần dòng tiền tương lai của nó, một cách hành xử giống ngân hàng đầu tư hơn là người được ủy thác quản lý tài sản chung của bóng đá thế giới.

02Ván cờ quyền lực

211 lá phiếu, và một phần tư không đủ

Để thuyết phục 211 liên đoàn thành viên, FIFA gắn thương vụ với một gói phân phối tiền đặc biệt hào phóng. Mỗi liên đoàn có thể nhận thêm một khoản tùy chọn lên tới 20 triệu USD cho các dự án tức thời; ngân sách FIFA Forward trong chu kỳ 2027-2030 sẽ tăng từ 8 triệu lên 20 triệu USD, sau đó lên 22 triệu trong chu kỳ 2031-2034 và 24 triệu trong giai đoạn 2035-2038. Đây là một dòng tiền kéo dài 12 năm, đi qua ít nhất ba kỳ bầu cử Chủ tịch FIFA. Với một liên đoàn nhỏ, 20 triệu USD không đơn thuần là khoản tài trợ: nó có thể lớn hơn toàn bộ ngân sách bóng đá quốc gia, đủ xây sân, trả lương, tổ chức giải và bảo đảm vị trí của cả một thế hệ quan chức.

Ngân sách FIFA Forward
Dòng tiền 12 năm, đi qua ba kỳ bầu cử Chủ tịch FIFA
8 triệu $Trước 202720 triệu $2027-203022 triệu $2031-203424 triệu $2035-2038
Ngân sách phân bổ cho mỗi liên đoàn thành viên, theo từng chu kỳ 4 năm.

Chính ở đây, cơ chế quyền lực của FIFA bắt đầu phát huy tác dụng. UEFA (Liên đoàn bóng đá châu Âu) có 55 thành viên trong tổng số 211 liên đoàn, tương đương khoảng một phần tư số phiếu. Châu Âu tạo ra phần lớn giá trị thương mại, tài trợ, cầu thủ và khán giả trả tiền của bóng đá toàn cầu, nhưng trong phòng bỏ phiếu, Liên đoàn Bóng đá Đức không có nhiều quyền hơn một liên đoàn đảo quốc với vài sân cỏ nhân tạo. Nguyên tắc "một thành viên, một phiếu", từng được ca ngợi như nền tảng dân chủ của FIFA, cũng là công cụ chính trị hiệu quả nhất trong tay bất kỳ vị chủ tịch nào biết phân phối nguồn lực.

Cán cân phiếu bầu
UEFA tạo ra phần lớn giá trị, nhưng chỉ nắm một phần tư số phiếu
55 / 211 liên đoàn UEFA nắm khoảng 26% tổng số phiếu bầu tại FIFA nhưng tạo ra phần lớn giá trị thương mại, tài trợ và khán giả trả tiền của bóng đá toàn cầu. Nguyên tắc "một liên đoàn - một phiếu": Đức không có nhiều quyền hơn một liên đoàn đảo quốc nhỏ.

Biết rằng mình khó thắng bằng số học, UEFA chuyển cuộc đối đầu khỏi phòng bỏ phiếu sang vấn đề chính danh. Liên đoàn này tuyên bố linh hồn, di sản và quản trị bóng đá không phải hàng hóa để trao đổi, đồng thời nâng mức phản đối thành đe dọa tẩy chay các giải đấu của FIFA. Hàng ngũ châu Âu không hoàn toàn nguyên vẹn khi một số liên đoàn, trong đó có Cộng hòa Czech, tỏ ý ủng hộ đề án; 20 triệu USD có sức thuyết phục riêng mà những tuyên bố về "vẻ đẹp của bóng đá" khó cạnh tranh. Nhưng UEFA không cần chứng minh rằng mình có đa số. Họ chỉ cần làm cho cái giá của một chiến thắng bằng lá phiếu trở nên quá đắt đối với Infantino.

Điều UEFA lo ngại không phải sự xuất hiện của đồng tiền tư nhân. Champions League (giải đấu cấp câu lạc bộ hàng đầu do UEFA tổ chức) từ lâu đã là một cỗ máy thương mại khổng lồ, được thiết kế để tối đa hóa giá trị bản quyền, tài trợ và khả năng tiêu dùng của khán giả toàn cầu. UEFA hiểu rất rõ luật chơi ấy. Mối lo thực sự nằm ở bước chuyển tinh vi hơn: từ khai thác thương mại một giải đấu sang bán quyền hưởng lợi từ dòng tiền tương lai của nó cho một nhóm cổ đông bên ngoài.

03Ba giai đoạn tài chính hoá

Từ thương mại hoá đến tài chính hoá thể thao

Theo Webthethao Research Desk - nhóm tác giả chính đang xây dựng Báo cáo Kinh tế Thể thao Việt Nam 2026 - sự dịch chuyển này có thể được nhìn qua ba giai đoạn. Trong thế kỷ 20, thể thao được thương mại hóa bằng vé, bản quyền truyền hình và tài trợ. Ba thập kỷ gần đây, thể thao bước sang thời kỳ sở hữu, khi Liberty Media mua Formula One, RedBird mua AC Milan, còn Quỹ Đầu tư Công Saudi Arabia mua Newcastle United và dựng LIV Golf. Đề xuất FFE mở ra một tầng khác: tài chính hóa thể thao, tức biến dòng tiền dự kiến trong nhiều thập kỷ thành một tài sản có thể định giá, chia nhỏ và bán ngay trong hiện tại. World Cup khi ấy không chỉ là một giải đấu tạo ra doanh thu; nó trở thành một sản phẩm tài chính có cổ đông, mức định giá và kỳ vọng lợi nhuận.

Người dân Hà Lan mừng chiến thắng của đội tuyển tại World Cup 1974
Người dân Hà Lan mừng chiến thắng của đội tuyển tại World Cup 1974 - thời kỳ bóng đá còn được thương mại hoá đơn thuần bằng vé, bản quyền truyền hình và tài trợ. Ảnh: FIFA
Ba giai đoạn
Từ vé số đến cổ phần: hành trình tài chính hoá thể thao
Thương mại hoá Thế kỷ 20 Vé - bản quyền TH - tài trợ Sở hữu 3 thập kỷ gần đây Liberty Media - F1, PIF - Newcastle/LIV Golf Tài chính hoá Hiện tại - đề xuất FFE Bán dòng tiền tương lai cho cổ đông bên ngoài

Bán 20% FFE không đồng nghĩa FIFA đi vay 4,2 tỷ USD và cũng không tạo ra một khoản lãi phải trả như nợ ngân hàng. Nhưng từ thời điểm nhà đầu tư bên ngoài xuất hiện, mỗi quyết định thương mại sẽ phải tính đến kỳ vọng sinh lời đã được phản ánh trong mức giá 20 tỷ USD. Tiền mặt đến ngay và có giới hạn; áp lực tăng trưởng đến sau nhưng kéo dài. Thêm trận đấu, mở rộng số đội, nâng giá vé, tách nhỏ các gói bản quyền số, tổ chức nhiều giải hơn hoặc đưa World Cup diễn ra thường xuyên hơn đều có thể được bảo vệ bằng một lý do kinh doanh hợp lý; cộng dồn trong một thập kỷ, chúng có thể làm thay đổi bản chất môn thể thao mà không cần bất kỳ ai chính thức bỏ phiếu cho sự thay đổi ấy.

04Động cơ và bài học cũ

Chính trị, tiền bạc và bài học La Liga

Lập luận này của UEFA đúng, nhưng chưa đầy đủ. FIFA đã quyết định mở rộng World Cup lên 48 đội từ năm 2017 và tổ chức Club World Cup 32 đội từ năm 2025, khi chưa có cổ đông tài chính nào đứng sau. Động cơ bành trướng không chỉ đến từ lợi nhuận mà còn từ chính trị: thêm đội nghĩa là thêm suất tham dự, thêm liên đoàn được hưởng lợi và thêm lá phiếu biết ơn. Nhà đầu tư tư nhân không phát minh ra nhu cầu mở rộng của FIFA; họ chỉ có thể biến một động cơ chính trị vốn linh hoạt thành một sức ép tài chính có tính hệ thống.

Khác biệt nằm ở khả năng đảo ngược. Một chính sách được một chủ tịch FIFA đưa ra có thể bị người kế nhiệm thay đổi; một quyết định mở rộng giải đấu, ít nhất về lý thuyết, vẫn có thể được đưa ra tranh luận lại. Nhưng một khi dòng tiền World Cup được chia nhỏ và bán, áp lực thương mại sẽ được đặt vào điều lệ công ty, quyền lợi cổ đông và những cam kết pháp lý rất khó tháo bỏ. Quyền lực chính trị có thể đổi chủ sau một cuộc bầu cử; một cấu trúc vốn được thiết kế cho nhiều thập kỷ không biến mất chỉ vì 211 liên đoàn đổi ý.

UEFA cũng không phải người bảo vệ bóng đá hoàn toàn vô tư. Champions League vừa tăng lên 36 đội, bổ sung hàng chục trận từ mùa 2024-2025 và tiếp tục tranh giành cùng một khoảng lịch, cùng ngân sách tài trợ và cùng số giờ chú ý hữu hạn của khán giả. Một FIFA có thêm 4,2 tỷ USD tiền mặt sẽ có nhiều khả năng phát triển những giải đấu cạnh tranh trực tiếp với hệ sinh thái câu lạc bộ châu Âu, từ Club World Cup đến các sản phẩm truyền thông toàn cầu. Đằng sau những lời bảo vệ "linh hồn bóng đá" vì thế còn có một nỗi lo thực dụng hơn: đối thủ của UEFA sắp được trang bị thêm một kho vũ khí tài chính đủ lớn để thay đổi tương quan quyền lực.

"Một pháp nhân mới, cổ phần thiểu số, cam kết quyền quản trị không đổi, tiền được phân phối cho số đông và nhóm tạo ra phần lớn giá trị bị cơ chế bỏ phiếu áp đảo."

Mô hình CVC Capital - La Liga, 2021 · Cafebiz

Lời hứa "nhà đầu tư có lợi ích kinh tế nhưng không có quyền quản trị" cũng không mới. Năm 2021, CVC Capital Partners rót gần 2 tỷ euro vào một công ty mới để đổi lấy 8,2% lợi ích từ bản quyền phát sóng và tài trợ của La Liga trong 50 năm. La Liga trấn an rằng họ không bán giải đấu; Real Madrid, Barcelona và Athletic Bilbao phản đối, trong đó Real Madrid và Athletic Bilbao đưa vụ việc ra tòa nhưng không thành công. Thỏa thuận vẫn được thông qua vì 37 trong số 42 câu lạc bộ lựa chọn tiền mặt và đầu tư trước mắt. Một pháp nhân mới, cổ phần thiểu số, cam kết quyền quản trị không đổi, tiền được phân phối cho số đông và nhóm tạo ra phần lớn giá trị bị cơ chế bỏ phiếu áp đảo: FFE không phát minh ra mô hình ấy, nó chỉ định áp dụng mô hình ở quy mô của giải đấu lớn nhất hành tinh.

05Câu hỏi định giá

20 tỷ USD: rẻ hay quá rẻ?

Webthethao Research Desk đặt ra một câu hỏi còn khó chịu hơn đối với FIFA: 20 tỷ USD có phải mức giá quá thấp? Nếu lấy gần 13 tỷ USD doanh thu của toàn FIFA trong chu kỳ vừa qua làm tham chiếu thô, mức định giá FFE chỉ tương đương khoảng 6 lần doanh thu bình quân năm.

Phép tính tham chiếu
20 tỷ USD tương đương bao nhiêu lần doanh thu bình quân năm?
Doanh thu 1 chu kỳ 13 tỷ $ (4 năm) ÷ 4 Doanh thu bình quân 3,25 tỷ $ mỗi năm Định giá FFE 20 tỷ $ ÷ 3,25 tỷ $ / năm ≈ 6 lần doanh thu bình quân năm
13 tỷ USD là doanh thu của cả một chu kỳ 4 năm, nên doanh thu bình quân mỗi năm chỉ khoảng 3,25 tỷ USD - từ đó mức định giá 20 tỷ USD mới ra con số khoảng 6 lần.

Nhưng đây chưa thể là phép định giá hoàn chỉnh, bởi FIFA không công bố đầy đủ doanh thu, chi phí, biên lợi nhuận và nghĩa vụ tổ chức giải của riêng những tài sản dự kiến chuyển vào FFE. Không ai bên ngoài đủ dữ liệu để khẳng định 20 tỷ USD là rẻ hay đắt; chính sự thiếu dữ liệu ấy khiến việc yêu cầu 211 liên đoàn quyết định trong chưa đầy hai tháng trở nên khó bảo vệ.

Nếu 20 tỷ USD là mức giá sai, đặc biệt nếu nó quá thấp, bên chịu thiệt không chỉ là FIFA trong một kỳ kế toán. FIFA không sở hữu World Cup theo nghĩa một công ty tư nhân sở hữu nhà máy hay bằng sáng chế của mình; họ quản lý giải đấu nhân danh toàn bộ hệ thống bóng đá quốc tế. Phần giá trị bị bán rẻ sẽ không biến mất mà chuyển từ bóng đá sang nhà đầu tư trong một cấu trúc có thể ràng buộc các thế hệ lãnh đạo sau và rất khó đảo ngược. Trớ trêu hơn, những liên đoàn được yêu cầu phê chuẩn mức giá cũng chính là bên nhận tiền trực tiếp từ thương vụ, khiến người bỏ phiếu đồng thời trở thành người hưởng lợi.

06Sụp đổ trong ba ngày

Khi phản đối lan từ UEFA đến nội bộ FIFA

Trên giấy, Infantino vẫn có thể tin vào số học. Nhưng chỉ trong vài ngày, phản ứng vượt khỏi UEFA. Concacaf bác bỏ đề án vì quy trình gấp gáp và thiếu tham vấn; AFC công khai đứng về phía các lực lượng phản đối, biến câu chuyện từ một cuộc nổi loạn của châu Âu thành một khủng hoảng liên lục địa. Carlos Cordeiro, cựu Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá Mỹ và cố vấn cấp cao của Infantino, từ chức, gọi đây là một thỏa thuận tồi cho FIFA và tương lai bóng đá; Giám đốc vận hành FIFA Kevin Lamour cũng công khai chỉ trích việc đề án được thúc đẩy mà thiếu tham vấn ngay trong bộ máy điều hành. Khi sự phản đối đi từ các đối thủ bên ngoài vào nội bộ FIFA, Infantino không còn có thể mô tả nó như phản ứng ích kỷ của UEFA.

Chủ tịch FIFA Gianni Infantino và Chủ tịch UEFA Aleksander Ceferin
Chủ tịch FIFA Gianni Infantino (trái) và Chủ tịch UEFA Aleksander Ceferin tại Đại hội UEFA ở Maison de la Mutualité, Paris, Pháp, ngày 8/2/2024. Ảnh: Reuters

Ngày 31/7, Infantino tuyên bố FIFA sẽ không tiếp tục FFE, thừa nhận dự án đã tạo ra sự chia rẽ đến mức không còn phục vụ mục tiêu đoàn kết và phát triển bóng đá toàn cầu. Cách diễn đạt ngoại giao ấy che đi một sự thật đơn giản hơn: 4,2 tỷ USD không còn đủ lớn để bù đắp chi phí chính trị của thương vụ. UEFA đã đẩy nguy cơ tẩy chay lên bàn; Concacaf và AFC phá vỡ khả năng cô lập châu Âu; sự phản kháng trong nội bộ làm lộ ra một cuộc khủng hoảng quản trị; còn khả năng xuất hiện đối thủ trước cuộc bầu cử Chủ tịch FIFA tháng 3/2027 biến việc cố chấp theo đuổi đề án thành một canh bạc cá nhân đối với Infantino.

Dòng thời gian
Một đề án sụp đổ chỉ trong ba ngày
CÔNG BỐ Bán 20% FFE Định giá 20 tỷ $, thu về 4,2 tỷ $ PHẢN ỨNG UEFA phản đối Concacaf, AFC đứng về phía phản đối 31/7 Infantino rút lại Đề án FFE chính thức bị huỷ Toàn bộ diễn ra chỉ trong 3 ngày

Đó cũng là giới hạn thực sự của công thức "một liên đoàn, một phiếu". Tiền phát triển có thể tạo ra đa số trong một cuộc biểu quyết, nhưng không nhất thiết tạo ra sự hợp tác cần thiết để vận hành một tổ chức gồm 211 thành viên, sáu liên đoàn châu lục và hàng chục hệ thống giải đấu phụ thuộc lẫn nhau. FIFA có thể thắng 106 phiếu và vẫn thua về mặt thể chế nếu những thị trường tạo ra phần lớn doanh thu, các liên đoàn tổ chức phần lớn bóng đá đỉnh cao và chính các quan chức điều hành của mình từ chối hợp tác. Quyền lực của Infantino được xây bằng lá phiếu, nhưng World Cup không thể được tổ chức chỉ bằng lá phiếu.

Thất bại của FFE vì thế không chứng minh bóng đá đã chiến thắng đồng tiền. Như Webthethao Research Desk nhận định, UEFA vẫn sẽ mở rộng Champions League, FIFA vẫn sẽ tìm cách tổ chức thêm giải đấu và các quỹ đầu tư vẫn tiếp tục mua quyền hưởng lợi từ thể thao. Điều được chứng minh chỉ là việc tài chính hóa một tài sản chung đòi hỏi nhiều hơn một mức định giá hấp dẫn và một đa số có thể tập hợp bằng phân phối ngân sách. FIFA đã có thể tìm được người mua, thậm chí có thể tìm đủ người bỏ phiếu thuận, nhưng không tìm được sự đồng thuận đủ rộng để biến World Cup thành một tài sản có cổ đông mà không đe dọa chính trật tự quyền lực nuôi sống nó.

"Thế kỷ 20 là thời kỳ thể thao được thương mại hóa; FIFA vừa chạm vào giới hạn chính trị của thời kỳ tài chính hóa."

Webthethao Research Desk

Điều đáng nhớ của mùa hè 2026 vì thế không chỉ là World Cup từng được rao bán, mà là giải đấu ấy đã suýt có một mức giá. Chỉ riêng nỗ lực quy toàn bộ bản quyền, vé, tài trợ và tương lai thương mại của nó thành con số 20 tỷ USD đã đủ làm rung chuyển bộ máy quản trị bóng đá thế giới và làm suy yếu người đàn ông quyền lực nhất trong bộ máy ấy. Thế kỷ 20 là thời kỳ thể thao được thương mại hóa; FIFA vừa chạm vào giới hạn chính trị của thời kỳ tài chính hóa, nơi câu hỏi không còn đơn thuần là một giải đấu đáng giá bao nhiêu, mà là ai có quyền đem tương lai của nó ra bán.